Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Vì sao đàn ông tốt hơn thường thích gái trẻ?

Dù mình hẳn hoi là một gái trẻ, hay đúng hơn, cách đây chừng 10 năm thì chính xác là một gái trẻ. Một già, một trẻ, thay vì ngắm nhau thì ngắm Bờ Hồ và đẵn là nghe lão già kia kể lại những thiên tình sử cười ra nước mắt của lão. Chả hiểu sao lão ý lại chọn mình (hoặc giả, gặp ai lão cũng phơi hết tâm địa ra như thế, còn hơn là phải “sống để dạ, chết mang theo”). Nhưng mình thì biết vì sao mình lại chịu khó ngồi nghe lão “tra tấn” hàng giờ như vậy.

Vì thứ nhất, nếu đúng như lão kể và cũng như giang hồ đồn thổi, thì không ít “nạn nhân” có tên trong bộ sưu tập của lão là những nhân vật “có số có má” trong làng tiêu khiển, hỏi sao mình không nổi máu tò mò. Nhất là giờ đây các chị già hầu hết đã yên bề gia thất, sự nghiệp cũng đã chạm đỉnh, vậy mà ai ngờ đâu được, lúc trẻ cũng “dại trai” như chơi. Và chuyện chắc ít nhất cũng phải có đến 70% sự thật, vì cái lão bạn vong niên của mình tận đến giờ mà trông vẫn còn ngon giai, hấp dẫn thế kia mà! Hỏi sao lúc trẻ không suốt ngày “gây tai nạn”!

Nhưng động lực quan yếu hơn để mình muốn ngồi hóng chuyện lão, chính là vì mình muốn có được một câu đáp mà lâu nay mình vẫn mơ hồ và luôn khát khao dò được đến tận cùng luồng lạch: đích thực thì sau một cuộc tình sâu nặng, đàn ông (và nhất là những người đàn ông đào hoa) có quên được người phụ nữ (từng là) của họ hay không? Và nếu nhớ, thì “cơ chế nhớ” thế nào: “Trái tim nhiều ngăn”, hay “trôi qua là hết” - nhẽ nà thế? Và tại sao nhớ thế rồi mà vẫn nỡ đi lấy vợ trẻ, “như chưa từng có cuộc chia ly”, là cớ làm sao?... Gì chứ riêng vụ này, mình tin lão ý kiên cố là nhà thông thái số 1.

Còn đây là thực tế phũ phàng:

Nhớ thì dĩ nhiên là vẫn nhớ chứ, trừ khi là mất trí! Nhưng vấn đề là chỉ muốn dùng đến, khi thấy… tiện mà thôi! Mà nếu là tiện thì trên đời này còn bao cái tiện hơn! vì thế, nếu đằng ấy còn nhớ thương thì cứ ngồi đấy mà đợi… cơ chế! Sẽ có lúc - biết đâu đấy, nhưng là lúc nào thì… em hỏi anh, anh biết hỏi ai (?!)

Chưa kể, khổ nỗi, còn là thế này: Không biết tại sao đàn ông lúc trẻ thì rất hay thích gái già, mà lúc già thì trái lại, thường thích gái trẻ, thế mới chết dở! Sao nhỉ? Có thể là nên này chăng: Với những tay mới lớn (và nhất là những gã sớm mồ côi mẹ như gã (hoặc có một người mẹ quá tuyệt trần), thì việc yêu một “chị già” sẽ giống như là một sự nối dài những gì họ thiếu, hoặc nhân đôi những gì họ có. Nếu không muốn nói, còn là một cách “câu giờ” để họ không phải gồng lên làm một “người hùng” và phải mặc một chiếc áo quá rộng như khi yêu một gái trẻ.

Nhưng khi về già, thì vì sao lại phải là gái trẻ ư? Biết “tháng giêng ngon như một cặp môi gần” là thế nào rồi chứ gì? Đấy, “chính hắn và đồng bọn”! Nhưng bấy nhiêu, bất quá cũng chỉ là phần nổi mà thôi, theo những cách nghĩ bình thường lẫn tầm thường! Phần chìm của tảng băng là thế này cơ, em gái ạ: Trên quờ, cảm giác thích nhất khi ngồi với gái trẻ là đột thấy mình như trẻ lại, như gặp lại tuổi đôi mươi hồn nhiên, bồng bột của mình. Và quan trọng, là bỗng nhiên thấy yên tâm khi cảm giác, ít nhiều nhờ thế mà mình không bị “lạc hậu với thời cuộc”. Và về nhà… trò chuyện với con cái dễ hơn (Ặc ặc! bố mẹ ơi là ngụy biện! Trần đời này có ai bảo đi cặp với gái trẻ là để về nhà… nói chuyện với con cái dễ hơn không hả giời (???).

Thế nên, dạo nọ, có bận, bị một “chị già” đọc lệnh “tái triệu tập”, lão bạn mình bèn tìm cách né ngay. Bảo: “Em quay lại với anh mà làm gì! Lâu giờ không có em định hướng, anh thành một thằng hư mất rồi! Toàn chơi với bọn trẻ nít, quen thói!”, khiến chị kia đành ngùi ngùi nuốt trái đắng, xót xa cái nỗi mình già.

Thực ra thì cũng không hẳn thế. Vì chả cần đi đâu xa, ngay trong nhà lão lúc này cũng sẵn có 1 gái trẻ rồi (tên thường gọi là “vợ đương kim”), chí ít là so với chị già kia. Nên dẫu có loắng quắng ở đâu, thì lão cũng vẫn tự biết đời mình thế là tạm ổn và chẳng dại gì mà đi đào xới lại. Thế nên, bao lăm tiền nong kiếm được, lão ngoan ngoãn mang về cống cho vợ con hết. Có cho gái tí chút thì cũng chỉ là chút “tiền lẻ gọi là”. Chúc thư cũng đã dấm dúi lập sẵn, cho từng “hạng mục” vợ, con (con vợ đầu, con vợ thứ, con vợ ba… - đủ cả!). Còn các chị già hay gái trẻ ngoài hôn thú, cố nhiên là đều cùng rủ nhau nằm ngoài danh sách.

Thế nên, muốn biết “cơ chế nhớ” của đàn ông (cỡ thành đạt như gã) ư? Chả phải “trái tim nhiều ngăn” đâu, mà là “trái tim nhiều tầng” kia, em gái ạ! Và chỉ có tầng trên cùng mới bán hàng hiệu nhé, gà khờ!

vậy mà hôm trước, mình lại vừa được nghe một chuyện “cổ tích”: Chị bạn mình, cách đây hơn 10 năm, từng bị chồng phụ tình, chạy theo gái trẻ. Tới lúc bị gái trẻ quay ra lừa tình, đoạt của, rồi một thời gian sau phát hiện ra mình bị ung thư, bèn cho gọi vợ cũ đến trao cho 1 bức chúc thư. Và trời đất, người nữ giới bị phụ tình năm xưa giờ đàng hoàng là chủ nhân của một “ngôi nhà trong mơ”, có đúng là trời (rút cục cũng) có mắt không hả trời? Nên, trước khi đi gặp “gã đào hoa uyên bác” kia, đừng nói là mình từng không mơ màng đến… 1 tờ di chúc. Trong đó, biết đâu người ta cũng đề hẳn tên mình, chí ít là ở dòng gần cuối, vì dẫu gì, mình từng quan yếu với họ thế mà, và chết thì là hết tội, sợ gì! Trừ khi là… tiếc!

Gunggia@gmail.Com


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét