Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

“Tại sao anh ngoại ý tưởng tình được còn em thì không?”.

Vợ chồng em giống nhau một điểm là tham công tiếc việc, yêu công việc hơn là gia đình

“Tại sao anh ngoại tình được còn em thì không?”

Em với anh đến với nhau đều bằng tình yêu đầu đời. Hẳn nhiên, ly hôn là điều cùng bất đắc dĩ.

Thực ra, cơm không lành, canh không ngọt thì ở bất cứ gia đình nào cũng sẽ gặp phải. Chúng em đều nghĩ, kinh tế vững mạnh là tiền đề của mọi vấn đề khác. Bởi em phải hiểu để đến tình trạng này, cả hai em ai cũng có lỗi. Không chỉ em, cả anh cũng nhận thấy ái tình nồng thắm vợ chồng em dành cho nhau đã không còn như xưa, thậm chí giờ là số 0 tròn chĩnh.

Em đang rất cần lời khuyên của chị vào lúc này. Chúng em đã từng yêu nhau đặm đà, hiểu nhau nhưng đời đúng là không biết được chữ ngờ. Nhiều khi em nghĩ: “Hay là bỏ chồng?” nhưng bỏ để làm gì, để con không có bố sao? Để em lại tiếp kiến hành trình lùng tình cho bản thân, tìm bố cho con ư? Em ấm no, địa vị cao, xinh đẹp.

Dù chia tay hay không, em hãy chấm dứt suy nghĩ “ông ăn chả bà ăn nem”. Chị hãy chỉ cho em biết em có lối thoát nào cho riêng em không? (Phương Dung, 34 tuổi, Cầu Giấy, Hà Nội) Chị Tâm An đáp: Em Phương Dung thân mến, Chị san sẻ về hoàn cảnh éo le này với em.

Rồi ngày em thấy anh đổi thay cũng chính là lúc phát hiện ra anh ngoại tình với người đàn bà khác. Em quyết “ông ăn chả, bà ăn nem” với nghĩ suy “Tại sao anh bắt bồ được mà em thì không?”. Cuộc hôn nhân 10 năm cộng với bao áp lực tầng lớp sẽ khiến người trong cuộc có nhiều sự nhầm nhỡ, vấn đề là hai em còn yêu nhau không, còn muốn sống với nhau không? Em hãy cho mình một thời cơ để làm lại.

Tâm thành tới giờ em đã cạn sạch tình cảm với anh (Ảnh minh họa). Câu hỏi được đặt ra ở đây là có nên kéo dài nữa hay không? Thời buổi đương đại này đã hoàn toàn khác trước, sẽ chẳng ai buộc em hay chồng em phải ở đời đời kiếp kiếp với nhau nếu cả hai chẳng còn tình cảm, không còn nhu cầu chung sống nữa.

Hỏi: Chị Tâm An kính mến, Em viết thư này mong chị hãy dành chút thời gian để lắng tai những tâm sự tận đáy lòng của em.

Em đi làm thì có một cô giúp việc và bà ngoại chăm con. Em biết anh bồ bịch và anh cũng biết nhưng cả hai đều… mặc nhau.

An tâm lên em, chúc em có được quyết định đúng đắn! Đau lòng chuyện vợ sướng quá rửng mỡ đi bồ bịch. Em biết lúc đó mình thật ích kỷ khi không nghĩ tới con. Hôn nhân không ái tình, thậm chí không có cả tình người, sự tôn trọng lẫn nhau thì chẳng khác gì làm khổ, buộc ràng nhau một cách đau lòng.

Nhưng em ạ, thực ra, ly hôn không phải là điều gì xấu mà đơn giản chỉ là sự giải thoát cho nhau mà thôi. Chúng em yêu 7 năm rồi cưới nhau tới nay đã được 10 năm, có với nhau 1 cô con gái đẹp xinh đẹp, ngoan hiền. Em biết lỗi lầm từ đâu, chúng em ai cũng có lỗi

“Tại sao anh ngoại tình được còn em thì không?”

Chia tay một cách nhẹ nhõm không thủ đoạn, không đổ lỗi còn hơn níu kéo một cuộc hôn nhân không tình ái, không bổn phận. Quan yếu là ít hay nhiều và sau những lần mâu thuẫn đó, người trong cuộc nhòm vấn đề như thế nào. Có người không dám ly hôn vì e ngại dư luận, vì việc chia tài sản, vì con cái… Em hãy cứ nghĩ suy thật kỹ về điều chị phân tách.

Nếu còn chút tình cảm, em hãy đổi thay bản thân và bày tỏ mong muốn đó với anh ấy. Vợ chồng em cần ngồi lại với nhau để nói chính trực và lắng nghe nghĩ suy của nhau.

Em nghĩ nếu em cần, đàn ông sẽ không thiếu nhưng để có tình yêu thực tình lại là một vấn đề khác. Thêm vào đó, xã hội sẽ nhìn em với ánh mắt thế nào khi em trót lỡ mang mặt nạ hạnh phúc? Em khổ cực quá! Em chẳng biết mình nên làm gì vào lúc này, thật tình tới giờ em đã cạn sạch tình cảm với anh.

Chúng em ăn cơm với nhau rất ít, lúc người này về sớm, người kia về muộn. Em cứ lao vào mối tình với người đàn ông khác để báo thù anh, để “làm mới” mình. Đó cũng là nhịp cho em đãi đằng rõ sự chán nản của em về anh, về gia đình hiện tại và mong muốn của mình em ạ. Em hãy dành thời gian nghĩ suy thật thấu suốt tình cảm giữa hai người.

Chúng em ngày càng xa nhau hơn và tuồng như hôn nhân của vợ chồng em không còn tình ái nữa mà chỉ là hai kẻ sống cùng nhà.

Niềm tin trong em bị tổn thương. Em chán ghét kiểu quý trọng giả tạo này. Em ước ví còn yêu anh, em sẽ vậy giành lại tình ái với anh, giữ vững mái ấm này. Em có tuốt luốt mọi thứ trong tay, chẳng ai nhận ra em đang mang mặt nạ hạnh phúc “diễn” với mọi người. Chị hiểu tâm lý của em, em muốn ly hôn nhưng em lại ngại ngần vì suy nghĩ “trót làm người hạnh phúc trong mắt người ta rồi”.

Chẳng ai cổ vũ cho việc ly hôn nhưng cũng sẽ chẳng ai thấy hạnh phúc khi kết luận: “Đã lấy thì phải ăn đời ở kiếp với nhau dù xấu số cũng phải cam chịu”.

Em đớn đau, day dứt, sự tự tôn của em bị anh xúc phạm. Chẳng có gì khổ cực hơn khi sống với chồng như người ngoài nước lạnh.

Nhưng với em, em chẳng còn cảm giác gì với anh nữa. Có tiền là có thảy. Tuy nhiên, nếu không còn chút tình cảm nào, thậm chí hai người còn liên tục muốn chia tay, cắt đứt quan hệ, chỉ muốn duy trì trạng thái hôn nhân vì con, giả tạo với bên ngoài về hạnh phúc của mình thì đó sẽ là thảm kịch khổ đau nhất.

Ai nhìn vào cũng bảo em là người hạnh phúc. Đừng bao giờ cho rằng, cam chịu với mạng, bằng lòng cuộc hôn nhân không hạnh phúc là có đạo đức, cao thượng với gia đình, với con cái.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét